Thúy Văn ngồi yên như hóa đá, đầu óc tê liệt . Cô chỉ biết nhìn sững Hữu Trí . Cử chỉ của cô làm anh thấy tội nghiệp . Anh nói dịu dàng :

- Cô không tin phải không ?

Thúy Văn thẫn thờ :

- Chuyện này đột ngột qúa, làm sao có thể như vậy được

- Bây giờ cô có thể hiểu tại sao ba cô không thương cô rồi chứ ?

- Tôi hiểu lâu rồi, nội tôi nói với tôi, có điều nội tôi không biết ba thật của tôi bây giờ ở đâu.

Hữu Trí có vẻ ngạc nhiên :

- Cô đã biết về mình rồi à ? Bao lâu rồi ?

- Không lâu lắm, mới đây thôi.

- Tại sao cô không nói với tôi ?

- Làm sao tôi dám để nhiều người biết xuất xứ của mình, nó đâu có hay ho gì đâu.

- Hiệu Nghiêm biết không ?

- Anh ta là người mà tôi muốn giấu nhất

- Thật ra anh ấy rất yêu cô.

Thúy Văn thẫn thờ :

- Đừng nói chuyện đó nữa . Không ngời trên đời nầy tôi còn có 1 người anh, tôi cũng có anh em ruột thịt . Tôi sung sướng lắm

Cô ngước lên nhìn Hữu Trí :

- Tôi không cần biết người lớn có thù ghét nhau hay không, nhưng tôi sẵn sàng xem anh là thân thiết của tôi, còn anh thì sao, anh có đón nhận tôi được không ?

Cách nói của cô làm Hữu Trí xúc động nhói lòng . Anh đứng dậy, bước đến đứng gần cô :

- Có 1 cô em gái như thế này, tôi làm sao từ chối được . Bây giờ tôi hiểu tại sao tôi lo lắng cho cô nhiều đến vậy . Có lẽ đó là linh tính, hay do sự ràng buộc máu mũ đã liên kết chúng ta.

Thúy Văn thì thầm :

- Vân, hình như là vậy . Thì ra tình cảm gia đình là sợi dây vô tình trối buộc, nên lúc đầu vào công ty anh ta, tôi lập tức xem anh là chỗ dựa của tôi.

Hữu Trí vồ nhẹ nhẹ đầu cộ Cử chỉ âu yếm thân thiết của anh truyền sang Thúy Văn sự xúc động êm ái . Cô ngồi yên đón nhận . Chợt nhớ ra, cô ngước lên nhìn Hữu Trí chăm chăm :

- Nhưng ba mình là ai hả anh, sao chẳng bao giờ ba tìm em để thăm ? Không lẽ ba không thương em sao ?

- Ba mất rồi, mất sau cái chết của mẹ em. Trước khi chết ba yêu cầu mẹ anh đưa em về nuôi. Nhưng 1 phần là mẹ không đủ sức, phần nữa là mẹ con thù hận, dù sao cũng hãy thông cảm cho me.

- Nhưng tại sao mẹ anh im lặng lâu thế, đáng lẽ mẹ phải nói cho anh biết chứ ?

- Mẹ không muốn dính dáng đến qúa khứ lỗi lầm của bạ Nhưng thực tế là mẹ vẫn theo dỗi em đấy chứ

- Có phải bây giờ mẹ sợ mình đi qúa đà không ?

- Khi biết tình cảm của anh đối với em, mẹ bắt đầu hoảng sợ . Anh thật sự sai lầm, em quên chuyện đó đi nhé Vân.

- Em không nghĩ gì chuyện lúc trước đâu, mà anh cũng không nên tự dằn vặt mình, bây giờ biết ra, em sung sướng lắm

Hữu Trí hỏi đột ngột :

- Bây giờ em có muốn sống chung với mẹ anh không, cứ coi đó là mẹ em. Anh biết đến bây giờ mẹ không còn hận oán gì nữa đâu. Chuyện củ chắc mẹ bỏ qua rồi . Vậy thì em nên đón nhận mẹ như đã đón nhận anh, được không Vân ?

Thúy Văn ngồi yên phân vân. Cùng 1 lúc đón nhận những chuyện lớn lao, cô không đủ sức quyết định ngaỵ Nhất là cô hãy còn sợ hãi người phụ nữ đã từng thù hận mẹ mình

Cô nói dè dặt :

- Liệu mẹ anh có thương được em không, anh đừng đòi hỏi người lớn phải rộng lượng khi mà người ta phải đau khô?

- Đó là mẹ anh đề nghị đấy, tiếp xúc với em rồi, mẹ anh không còn bị ấn tượng nữa, em đừng sơ.

- Vâng.

Hữu Trí chợt đứng dậy :

- Thôi khuya rồi, em đi nghỉ đi. Mia anh đến sớm nói chuyện lâu hơn.

- Da.

Thúy Văn tiển Hữu Trí ra cửa . Cô đứng yên nhìn cho đến lúc anh chạy thật xạ Cái nhìn trìu mến quyến luyến không muốn đứt . Mãi đến khi không còn thấy anh nữa, cô mới trở vào nhà

Nhưng cô vừa khép cửa lại thì chợt nghe tiếng của Hiệu Nghiêm :

- Thúy Văn

Anh từ trong bóng tối bước ra, tay giữ lấy cánh cửa . Rồi lầm lì bước hẳn vào trong sân :

- Anh ta thường đến thăm em vào những lúc khuya thế này à ?

Thúy Văn quay mặt chỗ khác :

- Khuya rồi, anh đến đây không đúng lúc đâu.

- Giữa anh với anh ta, ai có tư cách để đến với em hơn ?

Thúy Văn quay phắt lại :

- Anh nói cái gì đấy, em cấm anh có ý nghĩ lệch lạc như vậy, em không giống anh đâu.

Hiệu Nghiêm quắt mắt nhìn cô :

- Em thừa biết là anh ta yêu em, vậy mà vẫn không làm gì để ngăn chận . Có phải vì biết như vậy nên em muốn ly dị phải không ?

- Anh là đồ... không thêm nói chuyện với loại người như anh nữa

Cô quay người bỏ vào nhà . Nhưng Hiệu Nghiêm lập tức nắm tay cô, kéo mạnh về phía anh :

- Em làm qúa sức chịu đựng của anh rồi . Bây giờ anh không im được nữa . Có phải em cần có anh ta hơn anh ? Và đó là lý do làm em muốn lý dị, có không ?

Thúy Văn qúat lên nhỏ nhỏ :

- Đừng có nói bậy, đầu óc nhơ bẩn

- Có thể . Nhưng cách quan hệ mờ ám của em còn nhơ bẩn hơn nhiều . Em ngang nhiên bỏ nhà đi để qua lại với anh tạ Em có coi anh ra gì không ?

Thấy Thúy Văn làm thinh, anh lắc mạnh tay cô :

- Em chưa ly di xong mà đã như vậy rồi sao, đầu óc em để đâu rồi ? Em đừng quên anh ta đã có vơ.

Thúy Văn tức điếng người mà không sao nói được . Cô đẩy mạnh anh ta ra, rồi bỏ chạy vào nhà, đóng sầm cửa lại

Hiệu Nghiêm khựng người vì phản ư"ng của cộ Anh đứng lặng giữa sân nhìn cánh cửa đóng im ỉm . 1 cơn tức giận cuồng điên làm anh đá mạnh chậu hoa nhỏ ở góc sân rồi đi phăng phảng ra khỏi nhà

Anh chạy lang thang giữa đường phố vắng lặng . Đầu óc còn rừng rực những tình cảm quay quắt . Vừa khao khát với Thúy Văn vừa hoài nghi tình cảm của cô và cả cảm giác thất bại cay đắng . Anh ngừng xe ở 1 bar rượu, vào trong tìm 1 góc ngồi nhìn thiên ha.

Đêm nay anh thấy cô đơn ghê gớm . Cảm giác của 1 người đánh mất tất cả . Người yêu cũ đã có chồng . Người vợ trong tay cũng thoát khỏi đời anh. Tình yêu nào cũng không giữ được . Cả 2 người bạn thân nhất cũng lén lút phản bội . Đúng là không giữ được thứ gì cho mình

Anh lấy máy ra gọi cho Yến Oanh rồi lặng lẽ ngồi chờ cộ Anh biết chắc là cô sẽ đến, dù bằng bất cứ giá nào . Khi anh bị quặt ngã, cô không bỏ anh như Thúy Văn, chút ngọt ngào cuối cùng anh chỉ có thể tìm được ở cô mà thôi.

Khi Yến Oanh đến, anh đã bắt đầu thấy saỵ Trước mặt anh những chiếc ly chất đầy trên bàn . Yến Oanh nhìn quanh, rồi ngồi xuống bên cạnh anh dịu dàng :

- Anh làm sao vậy ? Sao giờ nầy mà anh còn ở đây, nói với em đi, anh đang buồn lắm phải không ?

Hiệu Nghiêm luồn tay qua, nắm chặt lấy tay cô :

- Anh đang cần có em, cần ghê gớm (thằng cha này đê tiện nhất trên đời, vợ của bạn cũng không tha).

Yến Oanh bặm môi, gật đầu :

- Em hiểu . Nhưng chuyện gì vậy anh ? Anh và Thúy Văn lại cải nhau phai không ?

- Cô ta đã không sống với anh hơn tháng nay rồi

- Nghĩa là sao, trước đây anh và cổ cũng đâu có sống thật sự với nhau.

Hiệu Nghiêm chống hai tay lên bàn, đầu gục xuống trên tay, dáng điệu đầy vẻ thất vọng :

- Cô ta đòi ly dị, và đã ngang nhiên bỏ đi, bất chấp sự phản đối của anh.

- Điều đó làm anh buồn đến vậy sao ?

- Anh không muốn có sự đổ vỡ lần nữa, anh mệt mõi lắm rồi . Điều tệ hại hơn là cô ấy đã công khai quan hệ với Hữu Trí

Anh chợt ngẫng mặt lên, đấm mạnh tay xuống bàn :

- Anh biết cư xử với họ thế nào đây, không thể thẳng tay được . Nhưng anh không chịu nổi sự phản bội như vậy (Trời ạ, ổng và bà Yến Oanh đã làm chuyện tày trời với nhau rồi, ổng nói vậy như là mình trong sạch lắm đó).

Yến Oanh thoáng ngạc nhiên. Và rồi 1 nỗi buồn làm cô cụp mắt nhìn xuống, bắt đầu khóc . Cô không hiểu cụ thể lý do để mình khóc . Nhưng cách nói của Hiệu Nghiêm làm cô cảm thấy bất an.

Hiệu Nghiêm sững sờ nhìn nước mắt chảy trên mặt cộ Anh ngồi thẳng người lên, giọng chùng lại :

- Sao vậy Oanh, chuyện gì làm em buồn, nói với anh đi ?

Yến Oanh vừa khóc vừa nói ảo nảo :

- Em muốn biết anh còn yêu em không, anh nói đi.

Hiệu Nghiêm vẫn nói 1 cách mềm yếu :

- Còn chứ, khó quên được lắm

- Nếu còn yêu em, sao anh không tìm cách thay đổi, so không làm 1 cái gì đi, anh cứ lửng lơ như vậy, em mòn mỏi qúa

- Hoàn cảnh đã như vậy, khó mà đảo lộn lắm, hãy bằng lòng hiện tại đi em.

- Không, em không bằng lòng được nữa . Em hối hận vì ngày trước không giành giật anh, mãi mãi em sẽ cứ hối hận như vậy . Nếu anh không thay đổi, sao nầy anh cũng sẽ hối hận

- Đừng nói nữa Oanh, anh muốn được yên tĩnh . Những chuyện dằng xé làm anh mệt mỏi lắm rồi

- Cứ mỗi lần em đề nghị sống chung, thì anh lại bỏ qua (ai biểu bà ngu làm chi), anh làm em tuyệt vọng qúa . Thật ra anh hết yêu em rồi phải không ?

- Chưa bao giờ, với anh, em vẫn là tình cảm thiêng liêng của anh.

- Nhưng bên cạnh đó, anh cũng yêu cả Thúy Văn, đúng không ? Vậy mà trước đây em tự hào rằng cô ta chỉ là vợ anh trên danh nghĩa, còn em mới thật sự là tình yêu của anh. Bây giờ em hết còn tin anh rồi

- Hoàn cảnh đã thay đổi, hãy hiểu cho anh, anh không phải là gỗ đá

- Em biết rồi, sống bên cạnh 1 tiểu thư quý tộc, anh làm sao không bị quyến rũ . Nếu biết trước như vậy, thà lúc đó em tự tử cho rồi

Và cô lại khóc 1 cách thê thiết, tuyệt vọng . Cô làm Hiệu Nghiêm đau đến nhói lòng . Anh choàng qua vai cô, xiết mạnh :

- Đừng khóc em, mỗi lần làm em khóc, anh thấy mình là người tị tiện qúa

- Anh không ti tiện, mà đa tình . Như thế nên em mới khô?

Hiệu Nghiêm vỗ nhẹ vai cô, không trả lời . Cà người anh nóng rực và lao đao vì rượu . Những tình cảm không kiểm soát được như làm đầu óc anh rối tung lên. Anh buông lơi cánh tay xuống khỏi vai Yến Oanh, gục đầu ngồi yên.

Yến Oanh hiểu mình không nên nói gì nữa . Cô thở dài quay đầu gọi người tính tiền rồi kéo nhẹ tay Hiệu Nghiêm :

- Mình về đi anh.

Cả 2 đi ra đường . Hiệu Nghiêm định đến lấy xe thì cô cản lại :

- Anh say thế này chạy xe không được đâu, mình gọi taxi nghe anh. Hiệu Nghiêm gật đầu chìu ý cộ Khi cả 2 ngồi vào xe, trong bóng tối, cô ghì lấy anh mà hôn. 2 người bất chấp cả bị dòm ngó, chỉ còn đắm chìm trong sự cuồng nhiệt . Yến Oanh thì thầm :

- Em muốn hai đứa sống với nhau đêm nay, đừng về nhà nghe anh.

Hiệu Nghiêm ghì cô vào người :

- Anh yêu em.

Yến Oanh nghiêng người tới dặn người tài xế rồi buông mình vào vòng tay anh. Lúc này những ý nghĩ buồn nản không tồn tại giữa hai người nữa, chỉ còn 1 sự háo hức được ở bên nhau. Thúy Văn thật sự không còn đọng trong tâm trí cả hai.

Khi cánh cửa của căn pòng trong khách sạn đóng lại, mọi chuyện đời như đã ở thật xa họ, không còn ai nghĩ gì hơn ngoài ý muốn sống hết mình buông thả với nhau.

oOo

Hiệu Nghiêm rời qúan rượu . Giờ nầy đường phố hãy còn đông người . Anh cứ lái xe trên đời mà không biết rẽ đi đâu. 1 tuần nay anh cứ sống như thế . Khi chiều xuống là anh giết thời giờ trong qúan rượu đến tận khuya. Sống 1 mình với nỗi đau dứt không yên ổn

Anh tự hứa với lòng sẽ gạt bỏ Thúy Văn, sẽ quên hẳn cô như người ta cố que6n kẻ thù của mình . Nhưng rồi khi đến quyết định ly dị, anh lại không còn cam đảm

Đã 1 tuần anh tránh mặt cộ Cảm gíac căm hận nhiều hơn nhớ nhung. Để rồi cuối cùng là bây giờ, ngay trong lúc nầy anh trở lại với bản chất cứng rắn . Hoặc là sẽ chủ động ngay bây giờ, hoặc là không bao giờ nữa . Và cứ thế sẽ bị cô chà nát trái tim. Vừa yêu và vừa không tin, thâm thí là khinh bi?

Hiệu Nghiêm rẽ vào đường đến nhà Thúy Văn. Đúng như anh nghĩ, chiếc xe Hữu Tri dựng ở đó . Anh xuống xe đi thẳg vào nhà . Hữu Trí và cô ngồi đối diện nhau, cả 2 đều có vẻ trầm ngâm như có chuyện gì đó quan trọng . "Còn có chuyện gì quan trọng hơn ngoài việc bàn tính làm thế nào để được ly dị "

Hiệu Nghiêm cười gằn với ý nghĩ đó . Và anh đường hoàng đến ngồi trước mặt 2 người :

- Xin chào !

Thúy Văn giật bắn người, quay lại nhìn anh. Cô buột miệng :

-Anh đến sao không gỏ cửa ?

Hiệu Nghiêm nhìn hai người . Khuôn mặt bừng bừng :

-Bất lịch sự quá hả ? Nhưng nếu gọi cửa , liệu tôi có thấy được hai người cùng một lúc không hay sẽ có một người lánh mặt ?

Thúy Văn thở hắt nhu bất lực và tức tối . Cô ngồi yên nhìn chỗ khác . Hiệu Nghiêm quay qua Hữu Trí vẽ mặt đầy áp đảo.

-Anh có thật sự là bạn với tôi như anh vẫn tự xưng như vậy không , đây là cách anh thể hiện tình bạn à ? Thật là buồn cười.

Hữu Trí lắc đầu :

-An nghi ngờ như vậy không đúng đâu.

Thúy Văn hất đầu lên, gạt ngang:

-không việc gi phải giải thích với anh ta, cứ để anh ta nghỉ thế nào tùy thích.

-không nên như vậy Thúy Văn , anh không muốn bạn bè căng thẳng.

-Nhưng anh sẽ giải thích thế nào đây, anh ta không đáng để em thật tình đâu.

Hiệu Nghiêm trừng mắt nhìn cô, giận run . Nhưng anh cố bình tỉnh , một sự cố gắng phi thường để đừng quậy tưng lên . Giọng anh bật đi:

-Tôi cũng không muốn nghe giải thích chuyện riêng của cô, tối nay tôi đến đây để chấm dứt sự chịu đựng của cô đấy . Tôi cũng muôn ly dị như cô, thế nào ?

Trong một thoáng , khuôn mặt Thúy Văn như hoá đá . Kinh hoàng . Cô không kềm chế được mình để làm ra vẻ thản nhiên . Và cứ ngồi yên . Hữu Trí quan sát cô một lúc rồi lên tiếng :

-Anh suy nghĩ kỹ chưa anh Nghiêm, nếu chỉ vì hiểu lầm mà dức khóat , coi chừng anh sẽ hối hận.

Hiệu Nghiêm cười khinh bỉ :

- Được nghe bạn bè khuyên như vậy thật thú vị . Tôi không muốn nói nặng anh , để anh tự vấn lại mình.

Anh quay qua Thúy Văn:

-Thế nào , cô thấy nhẹ nhàng chứ ? Tôi muốn chia tay thật nhanh và êm đẹp . Hy vọng cô không quay lai. làm khó tôi.

-Không bao giờ có chuyện đó.

Hữu Trí nghiêm mặt :

-Tôi muốn hai người tạm xa nhau để mổi người tự nhìn lại mình , rồi sau đó hàn gắn, chứ không phải mạnh ai nấy đạp đổ, bỏ ý định ly dị đi.

Hiệu Nghiêm nhìn anh bằng nửa con mắt :

- Đến giờ tôi mới phát hiện mình có người bạn đạo đức giả. Anh hãy đứng một bên chờ thì hay hơn . Bao giờ chúng tôi ly dị xong , cô ta thuộc về anh, tôi không cần mẩu phụ nữ như vậy.

Anh nhìn khuôn mặt tái xanh của Thúy Văn một cách dửng dưng , thậm chí cho đó là sự giả trá . Anh biết mình đã xúc phạm quá đáng . Nhưng cô không đáng tôn thờ như trước kia nữa . Và quạy trong lúc này , anh chỉ còn cảm giác nhẹ nhànhg như rủ bỏ một món nợ đã từng làm mình khổ sở.

Hữu Trí có vẻ tức giận thật sư, lần đầu tiên anh không con khiêm tốn trước mặt Hiệu Nghiêm nữa, và nói như quát:

-Anh quá đáng lắm đó anh Nghiêm.

-Còn anh, cảm thấy nóng ruột lắm phải không ? Bắt đầu từ hôm nay, anh co thể xếp tôi vào danh sách kẻ thù của anh rồi đó . Tôi cũng vậy.

Nói xong Hiệu Nghiêm đứng dậy, đến trước mặt Thúy Văn:

-Chuẩn bị tinh thần đi, hẹn gặp nhau ở tòa án.

Anh cười một cách ngạo mạn, rồi bỏ đi ra sân . Ngồi vào xe, anh lấy máy ra gọi điện cho Yến Oanh:

-Anh muốn gặp em, ngay bây giờ, được không ?

-Vâng, nhưng ở đâu ?

-Ở khách sạn, chỗ lần trưóc em tới ngay nhé.

-Vâng, em sẽ lập tức đi ngay, ở đó chờ em nhé.

-Anh chờ em ở chỗ phòng khách trong khách sạn đấy.

Anh tắt máy, thẩy xuống nệm xe, khuôn mặt lầm lì một cách khắc nghiệt . Sau khi đã quyết định ly dị , anh chớt thấy trước đây mình thật ngu ngốc . Thúy Văn không xứng đáng để anh hy sinh Yến Oanh . Vì cô ta chưa bao giời là người chung thuỷ.

Đêm đó trong căn phòng biệt lập với thế giới bên ngoài . Hiệu Nghiêm sống bên cạnh Yến Oanh bằng tình cảm một người chồng đối với người vợ . Anh ôm ghì cô vào lòng một cách mảnh liệt :

-Anh đã quyết định ly dị với cô ta . Nếu em thoát ra làm người tự do, anh sẽ cưới em, anh chán cô ta lắm rồi.

Yến Oanh ngạc nhiên và sung sướng đến chẩy nước mắt. Cô cười ngây ngất, thì thầm :

-Cuối cùng thì em đã chiến thắng cô tiểu thư ấy, dã dành lại được anh . Em sẽ chủ động ly dị chồng . Mình không có trách nhiệm với họ nữa phải không anh ?

Hiệu Nghiêm ngã người tựa vào thành ghế, kéo theo cô ngã xấp vào lòng anh, cử chỉ âu yếm :

-Em có biết bây giờ, em là người quang trọng nhất với anh không ?

-Em sung sướng quá, anh hứa từ đây về sau đừng bỏ em nữa nghe anh.

-Anh hứa , tuyệt đối chỉ trung thành với em.

Cả hai không nói gì nữa, chỉ đắm chìm trong cử chỉ thương yêu vô tận dành cho nhau.

Khi Yến Oanh đã ngủ , Hiệu Nghiêm vẫn ngồi tựa thành giường hút thuốc. Anh nhìn khuôn mặt bình yên của cô, tưởng tượng đến một ngày cô va anh thật sự sống chung. Sẽ có con và có một gia đình hạnh phúc . Những ước mơ sẽ dành trọng cho Yến Oanh, không còn bị phân vân nữa.

Sáng hôm sau, cả hai trả phòng thật sớm . Yến Oanh về nhà . Hiệu Nghiêm đến công ty chư" không tiện đưa cô về . Chưa bao giờ anh hỏi Yến Oanh về phản ứng của Hữu Trí những lúc cô đi đêm . Anh không muốn tìm hiểu chuyện riêng của cô bằng cách đó.

Anh ghé uống cafê rồi vào công ty khá sớm . Nhân viên cũng chưa đến đủ . Anh ngồi một mình trong phòng đọc báo . Nhưng đến tám giờ , Hữu Trí bước vào :

-Tôi muốn nói với anh về chuyện hôm qua.

Hiệu Nghiêm vẫn không rời mắt khỏi tờ báo :

-Chuyện đó đã giải quyết xong, tôi không thích nhắc lại, mất thời gian lắm.

-Nhưng tôi không muốn bị anh hiểu lằm . Anh không thích Thúy Văn nữa cũng được . Nhưng đừng nhìn chúng tôi một cách sai lệch như vậy.

-Tôi đóan anh đã xúi giục cô ta bỏ nhà sống một mình , anh nghĩ sao ?

-Tuyệt nhiên không có chuyện đó.

-Anh và tôi bây giờ là quan hệ giữa nhân viên với cấp trên . Và tôi ra lệnh cho anh về phòng mà làm việc, nếu anh còn muốn làm ở đây.

Hữu Trí vẫn không hề tự ái, và vẫn ngồi im :

-Thôi được, nhưng tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi, anh chán Thúy Văn hay vì ghen với tôi ?

Hiệu Nghiêm cười khẩy, không trả lời . Đối với Hữu Trí, anh không muốn nói bất cứ chuyện nào dính dáng tới tình cảm nhập nhằng của họ . Anh ta vừa là kẻ thù, vừa là bạn, là người bị anh cấm sừng . Điều đó làm anh không muốn nói chuyện nghiêm chĩnh với anh ta.

Hữu Trí thản nhiên đón nhận cái nhình răn đe đó . Anh điềm nhiên nhìn lại, và nói từ tốn :

-Cỏ thể anh không thích tôi qua lại với Thúy Văn . Nhưng chúng tôi là anh em . Đó là mối quan hệ riêng tư mà Thúy Văn muốn giấu kín . Dù anh có chấp nhận được hay không thì cô ấy vẫn là em tôi, và tôi cũng sẽ không bỏ mặc cổ.

-Cái gì ?

Hiệu Nghiêm nhíu mày ngồi yên . Kinh ngạc . Anh chồm tới phía trước , nghiêm khắc:

-Nếu anh dựng chuyện tày trời như vậy , tôi sẽ không bỏ qua cho anh.

Anh nói như quát :

-Có thật là như vậy không, tại sao có chuyện kỳ lạ như vậy, anh em ruột mà phải giấu mọi người à ? Từ trước giờ tại sao cô ta không nói với tôi ?

Hữu Trí vẫn nói một cách bình tĩnh :

-Anh đã cư xử với Thúy Văn ra sao ma đòi nó phải nói thật với anh, có bao giờ anh yêu quý nó như một người vợ chưa ?

- Đó là chuyện ngày trước, anh phải nhìn lại em gái mình nữa , cổ lúc nào cũng coi tôi như kẻ thù, có bao giờ cổ cho tôi lại gần đâu.

Hữu Trí làm thinh . Ở một mặt nào đó, anh cũng thừa nhận tính Thúy Văn cố chấp, bướng bỉnh . Lỗi đâu phai?i chỉ có một mình Hiệu Nghiêm.

Hiệu Nghiêm đã có vẻ bình tỉnh lại, anh trầm giọng :

-Thì ra anh là con của ông ta, tôi không hiểu trước giờ anh thật lòng vói công ty này hay đó là moột phương án . Tôi mãi đề phòng Thúy Văn ma không hay bên cạnh mình cũng có kẻ thù.

-Anh đừng đa nghi như vậy . Tôi không phải là con ông ta, cả Thúy Văn cũng vậy.

-Vậy thì cổ là con của ai ? Tại sao cổ không chịu nói với tôi chuyện đó ?

-Anh không hiểu mặc cảm của một người có thân phận làm con rơi đâu . Thúy Văn nó thà bị hiểu lầm còn hơn nói thật với anh.

-Nhưng tôi đau phải là kẻ thù của cổ , tôi là chồng mà.

-Chồng theo cách của anh, không ai chịu nổi cả.

-Thôi được , vậy thì tại sao hôm qua cổ không cho anh giải thích ? Cổ bất cần tôi đến vậy à ?

-Có lẽ nó muốn ly dị thật

-Còn anh, anh co muốn như vậy không ?

-Tuyệt đối không . Nhưng anh chỉ có thể chọn một trong hai người thôi . Thúy Văn nó không chịu nổi sự tham lam của anh đâu.

Anh đứng lên định ra ngoài , đến cửa thì đứng lại :

- Đừng nói với nó chuyện tôi đã kể với anh, tính nó không dể chịu đâu . Tôi đã cho anh biết sự thật, còn lại là tự anh quyết định.

Anh chợt nhìn Hiệu Nghiêm một cách ý nghĩa :

-Tôi đã biết lý do những đêm Yến Oanh vắng nhà, tôi chờ cô ấy lên tiếng ly dị đấy.

Rồi anh ta đi ra ngoài, khép cửa lại . Trong phòng Hiệu Nghiêm đổ gục xuống bàn như một thân cây mất gốc . Tâm trạng anh hoang mang rã rời . Nhìn lại cách cư xử của mình với Thúy Văn, anh kinh hoàng nhận ra rằng càng ngày anh đã tự tạo bức tường ngăn cách với cô . Trong khi tận sâu thẳm của lòng, anh không hề muốn điều đó.

Nhớ lại những điều hứa hẹn của mình với Yến Oanh, anh tự nguyền rủa mình không dứt . Bây giờ không cách gì anh thực hiện nổi lời hứa đó . Đúng hơn là tình cảm mới quá mạnh mẻ . Anh thật sự không muốn mất nó.

Suốt buổi sáng Hiệu Nghiêm không làm được gì, ngoài việc chờ hết giờ để đến tìm Thúy Văn . Buổi trưa anh qua nhà cô thì cô chưa về . Anh ngồi nới băng đá trước sân để chờ . Chưa bao giờ anh đợi cô trong tâm trạng cuồng nhiệt như vậy . Cành chờ đợi thì tình cảm càng bùng cháy . Thế nhưng khi Thúy Văn về, thái độ của cô như dập tắt những cảm xúc mạnh mẽ đó . Cô có vẻ không muốn tiếp anh . Hoàn toàn là như vậy.

Hoàng Thu Dung
Tiểu thuyết | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(3842)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]